10 cách phá vỡ bố cục trong nhiếp ảnh
Chắc hẳn mọi người còn nhớ
nguyên tắc cuối cùng trong "10 nguyên tắc bố cục" đó là Hãy bỏ qua mọi
quy tắc chứ? Bài viết này sẽ giải thích rõ hơn về điều đó và thậm chí
còn đề cập tới 10 qui tắc thường được nhắc đến trong nhiếp ảnh mà chúng
ta cũng không cần phải quá bận tâm
Trước hết, hãy ghi nhớ một điều đó là nhiếp ảnh là một loại hình
sáng tạo nghệ thuật và đừng để các "qui tắc" giới hạn khả năng sáng tạo
của mình. Có một vài nguyên tắc về bố cục chỉ có tính chất tham khảo,
bởi thực chất có quá nhiều ngoại lệ rất “hợp lý” của những nguyên tắc
đó. Đôi khi, phá luật một chút lại có thể làm nên một bức ảnh đẹp. Tất
nhiên, điều này chỉ đúng khi và chỉkhi người chụp ảnh nhận thức được
mình đang làm gì. Vì thế, thay vì áp dụng các qui tắc đó một cách máy
móc, hãy tìm hiểu chúng để biết cách vận dụng cũng như phá vỡ nó một
cách hợp lí.
1. Quy tắc một phần ba - Rule of
Third - (tỷ lệ vàng cho bố cục, tức là nên đặt chủ thể của bức ảnh ở vị
trí nên đặt ở vị trị giao cắt của các đường thẳng chia tấm hình ra làm 3
phần ngang và dọc. Qui tắc này có thể giúp bạn tạo được sự hài hoà và
cân đối trong bố cục nhưng cũng có thể rất nhàm chán. Ví dụ:

Như
bức ảnh trên thì ko có chủ thể nào nằm trong 4 điểm giao cắt của các
đường thằng chia bức ảnh ra làm 3 phần cả nhưng bức ảnh nhìn vẫn không
bị nhàm chán. Đó là cách chúng ta phá vỡ qui tắc đầu tiên
2. Đường cong hình chữ S – một trong những cách tạo bố cục cuốn hút trong nhiếp ảnh. Ví dụ:
wow... đẹp đó chứ phải ko?
Tuy nhiên, có lẽ S k phải là chữ cái duy nhất tạo được sự cuốn hút, và đó là cách chúng ta phá vỡ nguyên tắc thứ 2.
3. Lý thuyết đường chỉ dẫn (Theory
of guidelines) - qui tắc Rule of Third cũng từ đây mà ra - áp dụng các
đường dẫn để hướng mắt người vào chủ thể của bức ảnh. Qui tắc này được
áp dụng rất nhiều và một số người áp dụng nó rất khôn khéo, sử dụng
khoảng trắng của bức ảnh như 1 đường dẫn vô hình để đưa mắt người hướng
vào chủ thể. Ví dụ:
Bức
ảnh trên nhìn thú vị bởi theo lí thuyết khi khi mắt người "tìm kiếm"
các vùng không gian trống xung quanh không có gì sẽ lập tức di chuyển
đến vùng không gian có đối tượng và như thế các khoảng trống đóng vai
trò như một đường dẫn vô hình. Kĩ xảo này được áp dụng rất nhiều trong
trường phái nhiếp ảnh tối giản - Minimalist Photography.
Một vài ví dụ khác:



Khá thú vị phải không?
Tuy
nhiên lí thuyết mà kĩ thuật này áp dụng đã được chứng mình là sai về
mặt khoa học. Vì thực tế là mắt chúng ta sẽ nhanh chóng phát hiện ra chi
tiết thú vị nhất của bức ảnh. Và vì thế, không nhất thiết là chủ thể
chính phải nằm đúng vào trung tâm tầm nhìn của người xem hoặc cần phải
có một đường chỉ dẫn nào cả.
4. Bố cục hình tam giác,
đường chéo hay bất cứ bố cục kiểu hình học nào khác chỉ tồn tại duy
nhất trong tâm trí người phát minh ra chúng mà thôi. Người xem sẽ chẳng
để ý nhiều nếu như trước đó họ không có ý niệm gì về chúng.
5. Không bao giờ nên để đường chân trời phân đôi bức ảnh vì nó sẽ tạo ra sự nhàm chán.
Cách phá vỡ: Hãy để đường chân trời phân đôi bức ảnh nếu bạn muốn hiện cảm xúc buồn tẻ trong bức ảnh của mình
6. Chuyển động và hoạt động của chủ thể nên hướng từ trái sang phải, tuân thủ theo trình tự tự nhiên khi đọc sách?
SAI !!!! Người Do Thái và Ả Rập đọc từ phải sang trái, người Nhật đọc từ trên xuống dưới. 7. Không gian phía trước chủ thể nên lớn hơn không gian ở phía sau?Không
phải luôn luôn đúng. Ví dụ, một người đang chạy, đặt vị trí ở gần phí
rìa của khuôn hình theo hướng chạy của anh ta, sẽmang lại cảm giác sắp
chạm tới đích. Điều này khá quan trọng khi chụp các sự kiện thể thao (ví
dụ các cuộc thi chạy)

8.
Khi chụp ảnh chân dung, người chụp nên để chừa một khoảng trống nhiều
hơn ở phía mà chủ thể đang nhìn tới. Cũng đúng nhưng vẫn có thể phá vỡ
qui tắc này bằng cách hạn chế khoảng trống phía trước hướng nhìn của chủ
thể nhằm thể tạo một bức ảnh có hiệu ứng căng thẳng hơn.

9.
Phần sáng của bức ảnh sẽ bắt mắt hơn phần bị tối. Điều này cũng đúng
nhưng sẽ sai trong trường hợp ngược lại đó là một mảng tối nhưng có ranh
giới rõ ràng, đặt ở trong một không gian rộng và thoáng đãng sẽ ngay
lập tức thu hút sự chú ý.
10. Sự lặp lại hoặc tuần hoàn của các yếu tố tương tự nhau sẽ tạo nên một kết cấu khá thú vị.

Đúng
và chỉ khi đúng khi đối tượng bạn chụp không phải là một mảng chằng
chịt hay một chuỗi những thứ nhạt nhẽo và giống y chang nhau vì chắc
chắn như thế không thể thú vị hơn một vật thể nhưng vô cùng hấp hẫn
được